Tĩnh lặng
Tĩnh lặng
“ Đố ai định nghĩa được tình yêu...” Tình yêu có muôn ngàn lý lẽ riêng của nó phải không anh? Có những người yêu từ cái nhìn đầu tiên, họ không biết vì sao lại yêu nhau như thế. Còn em, em biết - em yêu anh vì lẽ gì, nhưng em không biết sao em yêu anh nhiều đến vậy?
Em yêu anh vì tính cách của anh, anh chân tình, cởi mở, sống chan hòa với tất cả. Anh giống em rất nhiều trong suy nghĩ, anh hợp em rất nhiều trong tính cách. Em yêu nụ cười của anh rất duyên và ấm áp. Em thích nhìn sâu vào đôi mắt anh, đôi mắt có hồn và đã nhiều lần làm tim em loạn nhịp. Những điều em thích đều hội tụ ở nơi anh...
Có lẽ chưa bao giờ em cảm nhận được một tình yêu mạnh mẽ đến như thế thì cuộc đời lúc đó đã đưa một con bé mới lớn như em sang một ngã rẽ khác mà nơi đó - tình nghĩa nhiều hơn tình yêu.
Đêm nay cũng như bao đêm khác, em nhớ anh da diết. Khi mọi người đã ngủ say em lại ra ban-công ngắm bầu trời đêm lặng lẽ.. Cảm nhận được cái lạnh của những cơn gió khuya thổi qua nghe lòng buốt giá. Giờ này chắc anh đang ngon giấc bên gia đình, anh nào có biết em nhớ anh không ngủ...Nếu anh biết em yêu anh nhiều đến thế chắc anh sẽ lắc đầu và cười một con bé như em bởi tình yêu em dành cho anh là một tình yêu không thể...
Nhiều khi chạnh lòng em nghĩ “ nếu anh có sự lạc lòng đi chăng nữa thì anh cũng không bao giờ nghĩ đến em. Anh có điều kiện gặp gỡ và tiếp xúc nhiều người trẻ và xinh đẹp hơn em, em chỉ la người phụ nữ bình thường không gì đặc biệt.
Sao ông trời cho em vô tình biết anh làm gì? Sao không cho em gặp anh sớm hơn để nổi nhớ anh trong em không ngày càng chồng chất và để sau này em không phải...
“ Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạc lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim một bóng hình..”
Tình yêu em dành cho anh cũng như bầu trời đêm mênh mông và lặng lẽ....
Hạnh phúc của em là lẽ sống của anh
Em đã bao đêm không ngủ được vì nhớ anh. Chuyện tình của chúng ta dù đẹp đến mấy rồi cuối cùng em vẫn phải trở về với chính mình.Có phải mình yêu nhau rất vội vàng và chóng vánh không anh? Vì mình yêu nhanh quá mà anh đã ra đi vội vàng, im lặng không một lời giải thích.Vì Tình yêu ấy mà em đã cạn nhiều nước mắt lắm anh biết không.
Những phút giây ở bên anh sao thật ngắn ngủi và mong manh quá.Cô đơn và lẻ loi cứ vây kín xung quanh em để che đi những cơ hội mới để anh muốn nhìn thấy em hạnh phúc. Mình xa nhau thật rồi phải không anh? Không có anh, ai sẽ là người động viên quan tâm em, ai sẽ dạy cho em biết đứng lên từ những đau khổ thất bại và bế tắc. Lúc nào anh cũng định hướng em phấn đấu, "phải mạnh mẽ lên, em phải là một học trò xuất sắc nhất của anh.Dù có thất bại cũng đừng bao giờ khóc trước mặt anh em nhé.Đừng bao giờ bỏ cuộc em nhé!Anh luôn ở bên em những khi em cần anh". Và từ đó Ở bên anh hay những khi khó khăn nhất trong công việc em đều làm tốt những điều anh mong muốn.Khi em yếu lòng anh chỉ nói "em như vậy là chưa tốt, chưa thể làm học trò của anh được".Anh có biết vì anh em đã làm tất cả, em thay đổi từ một con người yếu đuối trở lên mạnh mẽ và kiên cường. Những khó khăn trong công việc, những bon chen của cuộc sống thị thành em vẫn đứng vững trên đôi bàn chân của mình, nhờ có anh mà em đủ mạnh... Thế rồi anh tính sao đây? Dù biết ơn anh, nhưng anh có biết là anh đáng trách lắm không?Thà anh đừng định hướng để em không có sức mạnh em sẽ biết tìm đến một bờ vai khác để được chia sẻ...Những việc khác em làm đều tốt nhưng để em tìm một người như anh thì làm sao em làm được đây? Tại sao lần nay anh dậy em bài học khó thuộc như vậy chứ? Anh từng bảo"hạnh phúc của đời em là lẽ sống của anh",Anh nói xong như vậy rồi lặng lẽ ra đi...Khi anh bỏ em ra đi im lặng không một lời tạm biệt, Anh vẫn tin em sẽ mạnh mẽ vượt qua được chứ?Em cũng nghĩ mình sẽ làm được, nhưng thời gian qua đã 3 năm và em không thể tìm được một người như anh.Em mải mê với công việc mà quên đi nỗi mất mát về anh. Nhưng vòng xoáy của định mệnh đã không cho em được bình yên.Để em thấy được hình bóng anh đi bên người khác...Từ lúc nào không hay, mỗi khi màn đêm xuống em lại thầm khóc về anh và thương hoài những ký ức xưa cũ.Những người đàn ông lạ đến với em rùi lại theo nhau ra đi chỉ vì "em mạnh mẽ quá" Nếu vô tình hay có ai đó để anh đọc được những dòng tâm sự này của em. thì xin anh hãy cho em thêm sức mạnh để sống mạnh mẽ tiếp được không anh, như vậy hạnh phúc của em mới là lẽ sống của đời anh được chứ?
Khi nào anh sẽ hết yêu em
Yêu là gì em nhỉ? Nếu phải định nghĩa nó thì anh có thể nói rằng yêu là cảm giác tuyệt vời nhất mà anh đã, đang và mãi giữ trong tâm trí, trong trái tim và trong từng suy nghĩ của mình. Đó là cảm giác nhớ nhung nụ cười em, giọng nói của em, sự cáu bẳn trong từng tiếng gắt gỏng cũng làm anh lao đao, say sưa và chuyệch choạng như một người say.
Nhớ đến em, anh nhớ đến cảm giác say sưa như lúc ngấm men rượu. Anh nhớ từng cái nhếch miệng khi em nói chuyện với anh, nhớ cái môi cong, nhớ cái kiểu ăn nói xấc xược. Hình như với anh, em chưa một lần dịu dàng. Ấy vậy mà mỗi lần nhớ đến tên em, người anh lại run lên vì cảm giác ấm áp đến hài lòng. Anh đã yêu em từ khi nào nhỉ? Là lúc anh run run viết vào lòng bàn tay em một từ Yêu, là khi anh nhìn thấy ánh hồng hiện lên trên gò mà. Sự e ấp, rụt rè, nụ cười bẽn lẽn làm em trở nên nhỏ bé trong mắt anh. Nhưng chỉ vài phút thôi, rồi em lại tinh nghịch, lại nhảy nhót, lại chọc ghẹo anh, lại biến anh thành một thằng ngốc, dại dôt và khờ khạo vì đã nói yêu em. Trí nhớ của anh còn in đậm hình ảnh em áo dài trắng, thướt tha nhưng không che giấu được sự nghịch ngợm. Những buổi trưa nắng theo sau em, hình ảnh áo dài làm mát hồn anh, tiếp thêm sức cho anh đi theo em suốt quãng đường dài, chỉ để nhìn, để ngắm và cười một mình. Nhớ một chiều tảo mộ, trong cái lạnh lẽo của mùa đông, em đã nắm tay anh, động viên anh bên mộ của bố, tiếp cho anh thêm chút nghị lực, chút sức mạnh, chút nam tính đang rơi rớt đâu đó nhưng cũng làm anh đủ cam đảm rơi nước mắt trước mặt một người con gái. Cho đến giờ, chỉ duy nhất ở cạnh em, anh được sống đúng với bản ngã của mình, không che đậy, giấu diếm. Anh đã quá dại dột vì để mất em. Dù chưa khi nào em đồng ý yêu anh, gật đầu trước lời tỏ tình của anh nhưng với anh, em đã là người yêu của anh rồi. Cho đến giờ anh vẫn ân hận ngàn lần vì đã sống quá chiều chuộng bản thân mình. Đã 15 năm rồi nhỉ, thế mà anh vẫn không thể nào đưa em ra khỏi trí óc của anh. Vẫn không thể quên đi em ngày xưa ấy. Vẫn rụt rè khi nghe giọng nói lanh lảnh của em. Bao nhiêu cố gắng của anh cũng đều trở thành vô nghĩa khi nghe thấy tiếng em. 18 tuổi, anh lơ ngơ bước vào đường yêu, gặp em, và không ngờ rằng đó là định mệnh của đời mình.
Cả đời này anh vẫn không thể nào quên nổi những câu văn em viết trong nhật ký và để quên ở một nơi mà em biết anh sẽ nhìn thấy. Em thông minh như vậy, thừa hiểu anh sẽ tò mò mà ôm vội lấy quyển sổ đó để đọc ngấu nghiến, đọc vội vàng chỉ sợ em quay lại lấy nó đi. Anh ngày đó, ngây thơ và thật thà, tin tưởng tuyệt đối vào những gì em viết. Thẫn thờ, bung biêng, đau đớn đến độ muốn chết đi là cảm giác của anh sau khi đọc những dóng chữ em viết. Đau đến độ anh không phân biệt nổi những dòng chữ ấy là thật hay giả. Chỉ đến sau này anh mới biết, em CỐ TÌNH. Em xa nhà, lên Đại học. Còn anh cũng ngật ngưỡng với bản thân mình nhưng vẫn cố tình mong đợi một phép màu. Anh đã cố gắng biết bao nhiêu để có thể quên em, nhưng mọi cố gắng đó đều phản bội lại anh. Anh đã yêu một cô bé khác, với tính cách dường như là của em. Anh đã tưởng mình có thể hạnh phúc bên cô ấy. Nhưng rồi anh nhận ra rằng, anh không thể yêu dù đó có là bản sao của chính em. Rồi anh nghe tin em lấy chồng. Bao hy vọng của anh tan thành bong bóng xà phòng. 8 năm anh sống trong nỗi nhớ nhung, thấp thỏm. Gần em có 12 tháng, tình cảm từ một phía, vậy mà đến giờ anh cũng không thể nào lý giải nổi, vì sao anh có thể yêu em nhiều như thế. Và rồi anh có người yêu,cô gái ấy không có nét gì giống em, sau vài tháng thì anh có vợ. Kể từ đó, anh gói gọn tâm tư của mình, hình ảnh của em, để có thể hoàn thành tốt vai trò của một người chồng. Nhưng ông Trời trêu ngươi, anh gặp lại em sau 10 năm kể từ ngày em bước vào trái tim anh và 5 năm kể từ khi anh nhìn thấy em lần cuối. Em đang ngồi đó với những người bạn của mình, tại thành phố nơi anh gặp em, rạng rỡ và tràn trề hạnh phúc. Nụ cười ấy, khuôn mặt ấy, đôi mắt kia vẫn không khác gì so với những hình ảnh anh đã lưu trong trí nhớ. Em ngồi đó, ngay trước mặt anh nhưng ánh mắt không hề nhìn về phía anh một giây phút nào. Người anh run lên, cảm giác hạnh phúc vì được thấy em, xót xa vì mãi mãi anh chỉ là một người quen, một người bạn của em trộn lẫn vào nhau làm anh phát sốt. Anh không thể điều khiển ánh nhìn của mình rời khỏi em một tích tắc nào, anh chỉ sợ nếu quay mặt đi, nếu chớp mắt, em sẽ lại biến mất. Chỉ đến khi vợ anh ngồi bên cạnh, giật mình vì người con gái đó, yêu cầu anh rời quán. Đưa vợ về, anh quay lại tìm em, chỉ mong được nói với em một câu xin chào. Vậy mà chỉ còn một khoảng trống. Anh hụt hẫng và chơi vơi, cảm giác mất mát lại ùa về như 8 năm trước. Anh không thể hiểu nổi anh đã làm thế nào để đến được nơi anh gặp em lần đầu tiên, nơi anh được nghe tiếng em lần đầu. Cũng không hiểu làm thế nào để anh có thể về nhà, bình thản trước ánh nhìn của vợ dù khi đó trong lòng anh, đầu óc và trái tim anh đang cồn lên từng đợt. Anh đã lại để mất em thêm một lần nữa dù chưa khi nào em là của anh.
Nguyễn Chắn @ 08:32 11/10/2011
Số lượt xem: 166
- Nếu buông tay em rồi anh có thấy hạnh phúc (11/10/11)
- Gửi người con gái anh yêu (11/10/11)
- Kỉ niệm (11/10/11)
- Tho Tinh cho nguoi khong den duoc voi nhau (11/10/11)
- Chùm ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh với sự nghiệp giáo dục (11/10/11)

